Khoảng không an toàn

Mình có một cô bạn nhỏ rất dễ thương, nhiều năm sống với gia đình chồng và chịu đựng không ít. Đến nay cô đã quyết tâm mua căn hộ và cùng cả gia đình nhỏ của mình ra ở riêng. Từ ngày có tổ ấm, nom cô tươi trẻ và hạnh phúc phơi phới

Tuy nhiên bố chồng cô vẫn luôn khó chịu, băn khoăn vì bây giờ ông phải ở với con gái và con rể, điều này khiến con trai ông, (tức là chồng cô bạn nhỏ của mình) cũng rơi vào phiền muộn.
Không thể lôi kéo cô trở về căn nhà cũ, nơi cô luôn có cảm giác “người ở nhờ” suốt bao năm, cuối cùng ông bố chồng đòi bỏ nhà mình đi theo con trai và con dâu.

>>> Xem thêm: Món ăn cải thiện yếu sinh lý nam nhanh chóng

Tất nhiên, cô bạn nhỏ của mình lâm vào tình trạng khó xử, nhưng với bản chất hiền hậu, cô đành đồng ý. Xưa nay cô không ngại ngần việc chăm sóc bố mẹ chồng, nhưng chăm sóc tại ngôi nhà mà cô làm chủ, có toàn quyền tự quyết mọi việc khác xa với trong ngôi nhà của người khác, nơi cô thậm chí không có chút riêng tư nào.

Câu nói mà ông bố chồng lâu lâu lại nhắc với cô chính là: “Tại sao bố lại phải ở với con rể, bố có con trai kia mà?”. Chính câu nói ấy khiến cô mủi lòng.

Sự bất đồng quan điểm trong gia đình
Sự bất đồng quan điểm trong gia đình

Nhưng mà, mình lại thấy câu nói ấy quá vô lý. Ông bố chồng này quả không coi phụ nữ ra gì, chỉ là “con trai” và “con rể”. Chứ còn “con gái” và “con dâu” thì không đáng được nhắc đến? Thế mà người chăm sóc cho ông chủ yếu lại là phái nữ kia đấy, vì cánh đàn ông còn mải tiêu thời gian ở quán bia chứ. Vậy ông ấy coi phụ nữ là gì? Các ô-sin không công ư?

Một gia đình phải có hai người chủ chứ?
Hơn nữa, có một điều cả ông bố chồng cô, cả chồng cô, thậm chí cả cô nữa, không bao giờ nghĩ ra, đó là không ai quan tâm cô muốn gì. Ít ra khi ông bố chồng đòi về nhà con trai ở thì phải hỏi xem cô con dâu có muốn điều đó hay không đã chứ? Đó là nhà của hai vợ chồng cô, chứ phải của mình con trai ông đâu? Ít ra cũng phải nói rằng “Bố muốn đến ở với các con, ý con thế nào.” Đó là phép lịch sự tối thiểu, sự tôn trọng tối thiểu cần có giữa con người với con người.

Xã hội luôn nói đến chữ hiếu, nhưng chữ hiếu chỉ dành cho con và cha mẹ đẻ là những người có công sinh thành nuôi dưỡng, chứ không dành cho quan hệ con dâu con rể được. Với con dâu con rể cần có khoảng cách, cần có thiện chí từ hai bên, và tuyệt đối không được có bất cứ sự áp chế hay bắt buộc nào.

Cuối cùng thì mình nghĩ rằng, để cùng sống chung một ngôi nhà, điều cần thiết là giữ cho mỗi cá nhân một khoảng không an toàn để không ai được xâm phạm. Khoảng không đó là cá tính, sự tự chủ, sự độc lập. Một cộng đồng hòa thuận là một cộng đồng có những điều quy ước chung thông minh và chặt chẽ nhưng không vi phạm khoảng không an toàn đó, để mỗi thành viên có thể lui về, hít thở tự do, bình lặng trong góc riêng tư của mỗi người.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*